truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu của Tác giả (Tiểu Yết), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Dạy Dỗ Vị Hôn Phu là truyện teen đầy thú vị và hài hước. Truyện có chiều sâu về thước đo tình yêu nhưng lại được đặt trong những tình huống khá trớ trêu khiến nhiều bạn đọc thích thú.Cô là một Fanpage Minh Tú thẳng tay 'dạy dỗ' antifan khi idol bị cà khịa. Showbiz 18/01/2020. Minh Tú hiện đang là một trong những cái tên nổi bật nhất của showbiz Việt với bảng bề dày thành tích chinh chiến từ các đấu trường người mẫu đến hoa hậu. Với top 10 chung cuộc Hoa hậu Siêu Nuôi Dạy Con; 12 Tuyệt Chiệu Dỗ Bé Ngủ Cực Nhanh; 12 Tuyệt Chiệu Dỗ Bé Ngủ Cực Nhanh 8115 Không phải ông bố bà mẹ nào, đặc biệt là những người mới có con đầu lòng, cũng biết cách để trẻ sơ sinh có giấc ngủ nhanh chóng. giấc ngủ vì thế mà sâu và êm ái hơn. 9 Từ nhỏ cha mẹ đã dạy dỗ cô một cách cẩn thận. Nhào nặng cô trở thành một thiên kim tiểu thư và là một người thừa kế hoàn hảo trong tương lai. Biến cô thành một con người thực dụng. Đối mặt với thế giới đen tối của đồng tiền, sự tranh giành lợi ích không từ thủ đoạn của giới kinh doanh. Cô đã quá quen thuộc. Chương 2: Dạy dỗ em [H] Chương trước Chương tiếp. Ném Quách Từ Noãn lên chiếc giường êm ái. Anh ngồi quỳ đè lên người cô, hai tay mình nắm giữ hai tay cô lại. Quách Từ Noãn la hét muốn chống đối dữ dội nhưng không làm sao thoát khỏi vòng tay rắn chắc của anh. Bạch Việt Hương bị danh ca Hương Lan "dạy dỗ" vì diễn hài thô tục, bị nói giả tạo do khóc nhiều trên tivi. Trước khi Trấn Thành bị chê trách vì khóc quá nhiều trên sóng truyền hình. ái nữ nhà Cường Đô La ngày càng nhận được nhiều sự chú ý của khán giả. Không 9dDQw. Hôm nay là ngày lễ tình nhân, Quý Thần lái xe đến đậu dưới công ty cô từ sớm để chờ cô. Lúc Tiểu Cửu tan làm đã là hơn sáu giờ tối, vừa ra khỏi công ty thì lập tức nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc bảnh bao đang mỉm cười nhìn cô. Cô vui mừng không thôi, “Không phải anh nói tối nay sẽ gặp nhau ở nhà hàng sao?” “Anh muốn thấy em sớm một chút”, người đàn ông cười cười, “Lên xe đi.” Lúc bọn họ đến nhà hàng thì bên trong đã có khá đông người, hôm nay là ngày lễ tình nhân, mà nhà hàng này lại là nhà hàng tình yêu, không khí ở đây liền trở nên mập mờ không chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Hai người đi đến bàn ăn đã đặt sẵn, Quý Thần đẩy một cái hộp đến trước mặt Tiểu Cửu, “Quà Valentine, em xem xem có thích không.” Tiểu Cửu mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng được thủ công tinh xảo, vô cùng tinh khiết và trong suốt, Tiểu Cửu không nhịn được mà cảm thán, “Đẹp quá.” Cô ngẩng đầu trêu chọc Quý Thần, “Chỉ là sao anh lại chấp nhất với kim cương hồng như vậy?” Người đàn ông ngồi đối diện cười cười, “Bởi vì em đeo lên nhìn rất đẹp” Dứt lời anh đi đến phía sau Tiểu Cửu, lấy dây chuyền ra rồi nhẹ nhàng đeo lên cổ Tiểu Cửu. Hô hấp nóng hổi của người đàn ông phả lên gáy cô, Tiểu Cửu mẫn cảm mà rụt rụt cổ. Quý Thần cười cười, đặt một nụ hôn nhẹ lên gáy cô. Từ tai đến cổ cô lập tức đỏ bừng, cô quay đầu hờn dỗi, “Ở đây nhiều ngươi như vậy, anh làm cái gì thế!” Dáng vẻ này của cô thật khiến người ta yêu thương mà, Quý Thần dời mắt, nhìn thêm nữa thì sẽ xảy ra chuyện mất thế nên anh đành phải thành thật mà trở về chỗ ngồi. “À, đây là quà của anh.” Tiểu Cửu thấy anh ngồi xong thì lấy từ trong túi ra một chiếc hộp. Quý Thần vô cùng vui mừng, anh vốn không nghĩ đến Tiểu Cửu sẽ tặng quà cho anh. Chỉ là cô tặng thứ gì đi nữa anh cũng đều thích, cho dù là hamster thì cũng sẽ cung phụng nó như bảo vật. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn hộp là một chiếc đồng hồ Vacheron Constantin mới, Tiểu Cửu đã chọn một cái đồng hồ kiểu dáng khá khiêm tốn nhưng cũng rất xa hoa, vô cùng phù hợp với khiếu thẩm mỹ của anh. Người đàn ông ngẩng đầu, không giấu được sự sướng rơn trong ánh mắt. Tiểu Cửu bị ánh mắt nhiệt tình của anh làm cho thẹn thùng, cô phất phất tay, “Được rồi, không phải chỉ là một món quà thôi sao, ăn thôi.” Sau khi bữa cơm kết thúc, Quý Thần đứng dậy đi trả tiền, Tiểu Cửu ngồi tại chỗ đợi anh trở lại. Lúc này, toàn bộ đèn của nhà hàng đột nhiên tắt hết. Tiểu Cửu sợ đến mức căng thẳng cả người, cô vẫn luôn sợ tối, cô không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ miên man. Nhưng rồi đột nhiên có một chùm ánh sáng chiếu lên người cô, cô ngạc nhiên một chút, một chùm ánh sáng khác thì chiếu lên sân khấu giữa nhà ăn, cô nhìn sang thì lập tức kinh ngạc không thôi. Người đàn ông đứng trên sân khấu nhìn thấy cô rồi cầm microphone lên. “Từ khi chúng ta đến với nhau, anh luôn chuẩn bị kế hoạch cho ngày này. Vốn là định chờ đến sinh nhật em rồi sẽ cầu hôn em, nhưng thế thì phải đợi thêm một năm nữa, anh không đợi mới ở cùng nhau em từng nói anh quá lạnh nhạt, không đủ thích em, thật sự không phải như thế. Anh luôn muốn đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho em, chỉ là anh ăn nói quá vụng về, không biết cách để bày tỏ với em. Chia tay vào tám năm trước, anh đã từng rất hận em, hận em đã kéo anh vào vòng xoáy tình yêu để rồi sau đó em lại nói với anh đây chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước. Anh hận em tàn nhẫn với anh, nhưng càng hận lại càng yêu em hơn. Gặp lại vào hai năm trước, anh cho rằng trả thù em, nhìn thấy em đau khổ thì anh sẽ vui vẻ nhưng anh đã đánh giá mình quá cao rồi. Những lúc tra tấn em anh cũng đau đớn vô cùng, mà sau khi biết được sự thật, anh lại càng không có cách nào để đối mặt với em, cho dù có hối hận thì anh cũng không làm được gì. Cảm giác đau đớn khi nhìn em biến mất trước mắt mình anh thật không bao giờ muốn trải nghiệm nó lần thứ ba. Chúng ta đã từng lãng phí quá nhiều thời gian như thế, ân ân oán oán đời trước hãy kết thúc tại đây đi. Anh không muốn lãng phí thêm phút giây nào nữa cả. Đối với anh mà nói, em không chỉ là người bạn đời của anh mà em còn lại điều tuyệt vời tốt đẹp nhất trong cuộc đời anh. Anh yêu em, Tiểu Cửu. Cho anh cơ hội được yêu thương em trọn đời trọn kiếp được không? Gả cho anh nhé?” Tiểu Cửu ngồi bên bàn ăn đã rơi nước mắt từ lâu, nhìn thấy người từng nói những lời không tốt với mình, cũng chưa từng chủ động với mình bây giờ lại đang thổ lộ tình ý chân thành với mình. Lòng cô dao động đến rối tinh rối mù. Người đàn ông xuống khỏi sân khấu, từng bước từng bước đi đến chỗ cô. Tiểu Cửu nhìn anh thì cảm thấy hoảng hốt, ký ức và hiện thực chất chồng lên nhau, người đàn ông đã từng chiếm giữ toàn bộ mạng sống của cô, giờ lại như ánh sáng, từng chút từng chút đi vào thế giới của cô. Quý Thần đi đến trước mặt cô, sau đó quỳ một gối xuống đất, lấy chiếc nhẫn được khảm một viên kim cương hồng to từ trong lòng ngực ra, “Em có đồng ý gả cho anh không?” Nhà hàng vẫn luôn yên tĩnh đột nhiên ầm ĩ lên, “Đồng ý đi! Đồng ý đi!” Tiểu Cửu vừa cười vừa rơi nước mắt, “Em đồng ý!” Người đàn ông đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay cô rồi đứng dậy ôm cô vào ngực, trong nhà hàng lập tức vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt. Lúc này, toàn bộ đèn trong nhà hàng mới sáng lên, mọi người vây xung quanh chúc mừng bọn họ. Những người này đều là do Quý Thần sắp xếp, anh chuẩn bị tất cả những thứ này bởi vì anh muốn tạo nên một buổi cầu hôn hoàn mỹ nhất cho Tiểu Cửu. Tiểu Cửu lại không hề chú ý đến xung quanh, toàn bộ thế giới của cô dường như chỉ còn mỗi Quý Thần, người đàn ông mà cô đã yêu sâu đậm suốt mười năm qua. Đến trước tủ âm tường, Quý Thần tiện tay lấy một cây gậy mát xa lớn ra, anh không để ý đến người con gái đang giãy dụa sợ hãi trong lòng, sau khi rút ƈôи ŧɦịŧ của mình ra liền nhét gậy vào. Tiểu Cửu chưa thích ứng hoàn toàn với vật thể to lớn ấy thì Quý Thần đã lập tức chỉnh đến mức cao nhất, gậy mát xa bắt đầu động đậy trong cơ thể. Quý Thần nhìn hai chân của cô gái nhỏ bắt đầu run rẩy kịch liệt, trong mắt ngấn lệ, anh ác ý đè chiếc bụng hơi nhô lên vì gậy mát xa của cô, cô gái vốn còn đang trong dư vị của cao trào nay trước mắt lại lóe sáng, lêи đỉиɦ lần đàn ông nhìn cô gái đã xụi lơ hoàn toàn trong lòng, anh vẫn không lấy thứ đang tác quái trong cơ thể của cô ra mà lại bế cô lên đặt cán gậy chống vào bụng anh, như vậy thì cây gậy chỉ tiến vào sâu hơn chứ không thể rơi ra được nữa. Anh ôm cô như vậy đi từ căn phòng bí mật ra đến phòng ngủ, cô gái trong lòng bị động đón từng đợt lêи đỉиɦ điên cuồng giãy dụa thét lên, cuối cùng chịu không nổi nữa ngất lịm, Quý Thần hừ lạnh một tiếng. Phải rèn luyện một chút, sao thể lực lại kém một đêm điên cuồng, lúc tỉnh lại Tiểu Cửu thấy giữa hai chân mình đau xót cực kì, ngay cả bụng cũng hơi không khỏe. Cô xuống giường đi vệ sinh mới phát hiện bà dì của mình đến rồi, vậy mà trong lòng cô lại nhẹ nhõm, như thế thì mấy ngày tới sẽ không bị Quý Thần hành hạ nữa rồi. Tâm trạng không còn lo lắng nữa, ở nhà suốt một ngày nhưng đến tối Quý Thần về cô mới biết, cô quá ngây thơ đó, tay của Quý Thần mò xuống qυầи ɭóŧ, cảm nhận được một lớp mềm mại, anh hơi nghi ngờ nhìn Tiểu Cửu, trong lòng Tiểu Cửu mừng thầm nhưng ngoài mặt lại giả vờ rất oan ức, "Bà dì của tôi tới."Quý Thần dừng động tác trong tay, ngọn lửa dục trong lòng không biết phát tiết chỗ nào. Tuy anh rất muốn dằn vặt cô nhưng anh cũng chẳng hứng thú gì với chuyện chiến đấu trong vũng máu. Anh nghiến răng, được, người phụ nữ này tiến bộ rồi, dám trêu chọc anh. Anh cúi đầu nhìn chằm chằm Tiểu Cửu một hồi, cô gái dưới thân tự cho là thông minh, cho rằng vẻ mừng thầm của cô được cô che giấu rất tốt nhưng lại không tránh được ánh mắt anh. Quý Thần hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cúi người nắm quai hàm của cô, "Cô nghĩ như vậy có thể tránh được tôi à?"Đầu óc Tiểu Cửu nhất thời trống rỗng, cô thấy Quý Thần vung tay lên, quần áo trên người cô không cánh mà bay. Cô bất an ngẩng đầu lên, bàn tay của người đàn ông đã phủ lên hai luồng non mềm trước ngực cô, ngón tay ma sát hai đầṳ ѵú phấn hồng, Tiểu Cửu mẫn cảm hừ nhẹ một tiếng, nghe thấy Quý Thần trêu tức nói, "Lớn vậy à, được rồi."Tiểu Cửu sợ hãi nhìn Quý Thần, người đàn ông này nhảy qua hông cô, lấy một chai gel bôi trơn trong ngăn kéo tủ đầu giường ra bôi giữa hai ngực cô, cô gái nhỏ dưới thân giãy dụa, "Đừng Quý Thần, đừng."Người đàn ông ngăn cản cô, chậm rãi lặp lại động tác bôi loạn trên tay, "Không cần bôi trơn à, cô chắc chứ?"Đôi mắt Tiểu Cửu đỏ ngầu, không biết nên đáp lại thế khi chắc chắn đã đủ nhẵn mịn, Quý Thần đặt ƈôи ŧɦịŧ của mình giữa hai bầu ngực cô, hai tay nắm lấy hai bầu ngực trắng tuyết ép lại, bắt đầu di chuyển chậm rãi. Tiểu Cửu khó khăn lắc đầu, hai tay nắm lấy tay Quý Thần muốn kéo tay anh xuống. Tuy rằng chút sức lực này không thấm vào đâu với Quý Thần nhưng vẫn ảnh hưởng đến sự hưởng thụ của anh. Đôi mắt anh nhíu lại, lạnh lùng mở miệng, "Bỏ tay xuống."Tay của Tiểu Cửu buông lỏng ra nhưng không bỏ xuống, nhìn ánh mắt Quý Thần dần dần lạnh xuống, cuối cùng cô mới không cam lòng bỏ tay ra. Thần sắc của người đàn ông mới hòa hoãn đi, anh lại ép hai bầu ngực cô lại liên tục vuốt ve, cảm giác thoải mái này khiến anh yêu thích không muốn buông tay. Tiểu Cửu rêи ɾỉ không ngừng, hai tay cũng không dám có động tác gì khác nữa mà chỉ nắm chặt ga giường, bị động nhận lái cơn tình triều dày vò người khác biết đã qua bao lâu, ngay lúc Tiểu Cửu cảm thấy cô sắp bị anh ma sát đến rách da luôn rồi thì Quý Thần cuối cùng cũng bắn ra, trên người cô bị dính tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng Quý Thần thoáng đứng dậy thưởng thức hình ảnh mê người này, mãi đến khi cơ thể của Tiểu Cửu bị anh nhìn đến mức trở nên đỏ hồng, anh mới ôm cô vào phòng tắm tắm rửa. Chương 23 Hai năm sau, một ngày nào đó. Hôm nay là sinh nhật 25 tuổi của Tiểu Cửu, cô gác lại tất cả công việc của mình, từ chối khéo lời mời của bạn bè rồi một mình đi đến trường trung học A. Đây là trường học cũ của cô và đây cũng là nơi mà lần đầu cô và Quý Thần gặp nhau. Trường trung học A vẫn như trước, không có gì thay đổi, thứ duy nhất thay đổi có lẽ là những gương mặt non trẻ khác nhau xuất hiện trong khuôn viên trường. Nhìn những gương mặt tràn đầy sức sống đang nở nụ cười tươi làm cho Tiểu Cửu cũng vô thức cười theo, lúc trước cô cũng từng là một trong số chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Đi từ buổi chiều đến hoàng hôn, Tiểu Cửu có hơi mệt, dạo xung quanh một lúc sau đó cô mới đi đến điểm đến thực sự của ngày hôm nay – hành lang dài trong vườn hoa. Không khí buổi hoàng hôn mang theo một chút nhẹ nhàng khoan khoái, có mấy học sinh lục tục từ nhà ăn trở về phòng tự học, ngẫu nhiên có mấy đôi tình nhân nhỏ đang vui cười ở hành lang dài trong hoa viên, hình ảnh đơn sơ mà tốt đẹp này chậm rãi dừng lại trong mắt Tiểu Cửu. Cô đột nhiên hoảng hốt, những ký ức của mười năm trước như quay trở lại khi cô nhìn thấy khung cảnh này, trước mắt cô dần hiện ra một cậu trai và một cô gái đang mặc đồng phục trắng. Cô gái nhỏ xinh đẹp động lòng người đang lôi kéo cậu bạn đẹp trai đến chiếc ghế đặt trên hành lang rồi thì thầm vào tai người nọ. Người ngoài nhìn thì chỉ thấy gương mặt cậu trai đó rất lạnh lùng nhưng nhìn kỹ một lần nữa thì sẽ phát hiện ra cậu trai ấy luôn dùng ánh mắt cưng chiều và dịu dàng nhìn cô gái nhỏ. Cô gái nhỏ lại như không vui vì thái độ của cậu trai mà bất mãn hừ hừ vài tiếng, cậu trai nhìn cô gái nhỏ, bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó đưa tay vòng qua eo, ôm lấy cô gái đặt lên đùi mình rồi thấp giọng dỗ dành. Chuyện cũ hiện ra trước mắt, Tiểu Cửu như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Cô đưa tay sờ lên mắt, thì ra mình đã khóc rồi, cô giật nhẹ môi, ngón tay khẽ vuốt đóa hoa trên hàng lang, tâm tư lần nữa bay đi… “A Thần! Hôm nay là sinh nhật 15 tuổi của em đó.” Cô gái nhỏ vui sướng nhảy nhót trước mặt chàng trai. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Ừ, Tiểu Cửu của anh lại lớn thêm một tuổi rồi, sinh nhật vui vẻ nhé, đây là quà anh tặng em.” Chàng trai xoa xoa đầu cô gái nhỏ, cười nói. “Cảm ơn anh Thần~” Cô gái nhỏ ôm chàng trai làm nũng. “Không mở ra xem sao?” “Mở ra trước mặt anh thì không ổn cho lắm.” Tuy rằng lẩm bẩm như thế nhưng cô gái nhỏ vẫn mở hộp ra. Bên trong là một cái lắc tay được khắc kim cương hồng, cô gái nhỏ ngạc nhiên, mừng rỡ ngẩng đầu nhìn, chàng trai nhân lúc cô gái không chú ý thì lấy chiếc lắc tay trong hộp ra rồi cẩn thận đeo nó lên cổ tay trắng nõn như ngó sen của cô. Cô gái nhỏ yêu thích không thôi, cô liên tục vuốt ve nó, cười trêu chọc nói, “Anh Thần, kim cương này nếu được khảm trên nhẫn thì càng tốt.” Cậu trai nhẹ nhàng ôm cô, như nói với cô rồi lại như đang lẩm bẩm với chính mình, “Kim cương, dây chuyền, nhẫn, em muốn anh đều sẽ cho em, mười năm sau anh nhất định sẽ tổ chức một hôn lễ thật long trọng cho em.” Cô gái nhỏ vui vẻ cười ra tiếng, “Mười năm sau em muốn lại đây chụp ảnh cưới.” “Được.” … Hôm nay chính là ngày của mười năm sau đấy thôi, Tiểu Cửu cười cười, cô không đợi nhẫn kim cương, cũng không đợi một hôn lễ to lớn, tất cả những gì cô chờ chỉ là đến đây để nhớ về thanh xuân và tình yêu chưa kịp nở rộ đã héo rũ của cô. Chỉ trách đã yêu quá nhiều nên tổn thương cũng quá sâu, tuổi thanh xuân cũng không thể thắng nổi việc cảnh còn người mất. Bỏ đi, hôm nay đến đây là để buông bỏ tất cả, không để những chuyện xưa cũ này quấn lấy nữa. Tiểu Cửu ngửa đầu, nước mắt vô thức chảy xuống, nói thì dễ chứ làm thì khó, làm sao có thể dễ dàng buông bỏ tất cả như vậy được. Cô mím môi muốn rời khỏi hành lang dài trong vườn hoa này – nơi đã lưu giữ ký ức thời thanh xuân của cô. Nhưng lúc xoay người, cô không thể tin được mà mở lớn hai mắt, chàng trai năm ấy tựa như đã vượt qua đoạn thời gian mười năm rồi xuất hiện trước mặt cô… Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Trên bàn ăn là bữa sáng thịnh soạn, bởi vì cô không mặc quần áo nên Quý Thần đã ôm cô ngồi xuống, cô xấu hổ đến toàn thân đỏ bừng, xoắn quýt nắm chặt tây trang của Quý Thần, ngẩng đầu với vẻ sợ hãi “Có thể cho tôi một bộ quần áo được không?” Quý Thần nghe xong, nghiền ngẫm một lúc rồi cong xong môi, “Cô không cần thứ đó.” Anh mới vừa dứt lời thì đã thấy vẻ mặt chực khóc của cô, có thể là do mới vừa gây sức ép với cô xong nên tâm tình cũng mềm đi, anh chợt sửa miệng, “Nếu cô ngoan một chút thì có thể cho cô.”Anh dùng nĩa ghim một ít rau đưa đến trước mặt cô, cô lại ngậm miệng không ăn nhưng khi nhìn thấy sắc mặt u ám của Quý Thần, cô cuống quít nói, “Tôi không muốn ăn rau.” Thần sắc Quý Thần dần bình thường trở lại sau khi nghe cô nói xong, một tay anh nhẹ nhàng niết niết cằm cô, “Không muốn ăn cũng phải ăn, ngoan, kén ăn là không tốt.”Sau khi nhét rau vào miệng cô, người đàn ông đưa tay ước lượng khuôn ngực trắng như tuyết của cô, cười tà nói, “Nếu không ăn thì chỗ này không lớn được.” Cô gái lập tức giật mình như con thỏ nhỏ, cuống quít cong người nhưng lại bị người đàn ông cưỡng chế đẩy ra, “Không cần che, rất đẹp, ngoan ngoãn ăn đi.”Một bữa sáng khiến cô khó chịu không thôi, tiểu huyệt chảy ra chất lỏng thấm đầy quần tây của anh, nhìn biểu tình cười như không cười của người đàn ông này, cô lập tức hoảng sợ, “Rất xin lỗi, tôi… Tôi không cố ý.”“Nước nhiều như vậy, cô nói xem nên lấy gì chặn lại đây?” Quý Thần miệng lưỡi dịu dàng lại khiến cô khϊếp sợ không ngừng, “Tôi… Tôi không biết.” “Không biết cũng không sao, từ từ rồi sẽ biết.”Quý Thần đặt cô lên bàn ăn rồi lên lầu lấy vài món đồ. Khi quay lại thì cầm thêm vài thứ, nhìn thấy cô run rẩy nhưng không dám nhúc nhích, Quý Thần khẽ cười, đi đến giữa hai chân cô rồi đưa ngón tay thâm nhập vào hoa huyệt. Quý Thần thầm nghĩ trong lòng, tối hôm qua và sáng hôm nay làm quá nhiều, hẳn là bị thương rồi. Anh mở chai thuốc mỡ ra, ngón tay dính thuốc bôi lên tiểu huyệt sưng đỏ đến khi nó phủ đầy một tầng thuốc mỡ rồi mới ngưng. Người dưới thân lắc mông rầm rì nhưng cũng không làm được mở ra một cái hộp khác trong tay, bên trong là một gậy mát xa to hơn ƈôи ŧɦịŧ giả một chút, trên bề mặt có đính mấy viên nhỏ, nhìn thấy thứ đó cô hoảng sợ vô cùng, ánh mắt lập tức lộ ra vô vàn khẩn cầu và yếu ớt, cô hy vọng người đàn ông này có thể buông tha người này lại hôn lên mắt cô, “Thứ này nhỏ hơn của tôi, của tôi cô còn ăn được thì thứ này cô cũng có thể ăn được.” Dứt lời anh đem gậy mát xa đã được phủ một lớp bôi trơn, đè đè âm đế sưng đỏ của cô một chút rồi đẩy gậy mát xa vào trong tiểu chân trắng muốt của cô lập tức căng thẳng, bắp đùi trở nên cứng đờ, gậy mát xa cũng khó đi vào. Lần này Quý Thần cũng không dụ cô thả lỏng, sau khi xác định đủ ướt thì đã cắm vào, cô gái run rẩy một chút rồi bắt đầu hu hu lui về sau muốn trốn nhưng sau đó lại không phát ra tiếng Thần đẩy gậy mát xa vào hoàn toàn rồi mới buông ra, thiếu nữ với da thịt trắng như tuyết nhưng lại trần như nhộng nằm trên bàn ăn tối màu, giữa hai chân còn cắm một cây gậy mát xa, tóc đen như thác, đôi mắt quyến rũ như tơ cùng với hơi thở gấp gáp, tất cả những thứ này tạo thành một khung cảnh đánh mạnh vào mắt người nhìn. Quý Thần nhắm mắt lại rồi cầm lấy điều khiển bật chế độ nhẹ, gậy mát xa trong tiểu huyệt bắt đầu rung rung. Cô cắn môi, nỗ lực không phát ra âm thanh rêи ɾỉ mềm mại, đôi tay nắm chặt lấy bàn, hơi nâng người lên để giảm bớt cảm giác không thoải Thần chậm rãi thưởng thức cảnh đẹp ý vui một chút rồi đưa tay cài lại ống tay áo của bộ đồ mới vừa thay, sau đó đứng dậy, “Bây giờ tôi không đến cô, nó sẽ nới lỏng tiểu huyệt cô, về sau cô sẽ thoải mái thêm một chút.” Nói xong anh lại đẩy gậy mát xa vào sâu bên trong, “Kẹp chặt nó, lúc về tôi sẽ kiểm tra. Nếu tôi không hài lòng thì người lãnh đủ là cô.” Dứt lời Quý Thần lập tức đi ra khỏi vừa đóng lại, cô đã không nhịn được mà rêи ɾỉ một tiếng, những âm thanh đó lập tức vang khắp cả biệt Thần đứng ở ngoài cửa nghe âm thanh cô từ lúc nó cao vυ"t rồi dần yếu ớt, sau đó anh mới chậm rãi rời đi. "A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?""Là gì?""Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút."Ban đầu chỉ muốn đem về nhà dạy dỗ, chưa từng tính tới chuyện sẽ yêu lại lần thứ đã yêu rồi thì phải làm sao? Chỉ có thể cưng chiều người chứ còn có thể làm gì khác!***Truyện này trước ngược sau ngọt ngọt ngọt, phần sau có các loại roleplay. Chào mừng sụp hố!HE! HE! HE! Yên tâm nhảy hố!H là chính, nội dung là phù du! Thủ đoạn điều giáo phong phú đa dạng! Dạy Dỗ Thành Ái không phải là một bộ truyện quá xuất sắc, tình tiết khá nhanh nhưng nó vẫn đủ níu chân mình đọc hết và cảm nhận tình yêu của Tiểu Cửu và Quý Thần. DẠY DỖ THÀNH ÁI Tác giả Mộc Chu Chu Thể loại Hiện đại, H văn, cường thủ hào đoạt, duyên trời tác hợp, sắc, SM, HE Độ dài 62 chương Tình trạng Hoàn edit. Sinh nhật năm 25 tuổi, Tiểu Cửu quay lại với người đàn ông từng là tất cả của mình, cũng là người từng làm tổn thương cô nhất. Người đàn ông đó là Quý Thần và cũng là Quý Tử Thần của năm 18 tuổi đó. Thuở niên thiếu, hai người từng là một cặp đôi thần tiên được bao người ngưỡng mộ. Ở lứa tuổi đơn thuần ấy, chỉ cần nắm tay nhau đã là hạnh phúc, chỉ cần một nụ hôn nhẹ cũng đã là mỹ vị nhân gian rồi. Một tình yêu trong sáng như vậy, thế mà lại trở nên vẩn đục chỉ vì mối thù hận của thế hệ trước và những âm mưu đen tối do mẹ kế của cô gây ra. Đến cuối cùng, chàng trai từng tràn đầy niềm tin vào tương lai năm ấy đã mất đi hy vọng, mang theo bản án ba năm tù và sống trong ngục giam khổ cực. Mà cô gái vô tư hồn nhiên cũng chẳng hạnh phúc là bao, cô mất đi người mình yêu, mất đi niềm vui nhỏ bé của mình. "A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?" "Là gì?" "Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút." Sau khi gặp lại nhau, một người cho rằng đối phương đã chết, một người thì ghi hằn sự hận thù. Quý Thần của hiện tại đã đứng trên đỉnh cao một lần nữa, anh không còn là thiếu niên đơn thuần của ngày trước, không còn là người dễ dàng bị lừa vào bẫy âm mưu. Để thực hiện kế hoạch của mình, anh giấu đi những tình cảm còn sót lại dành cho cô gái ấy, anh giam giữ cô, ngày đêm hành hạ cô, muốn để cô cảm nhận những nỗi khổ, những đau đớn anh đã chịu đựng trong sáu năm qua. Nhưng Quý Thần nỡ sao? Anh nỡ để Tiểu Cửu đau đớn, khóc lóc vì bị giày vò sao? Anh nỡ khiến Tiểu Cửu chán ghét mình sao? Có lẽ tình yêu sâu đậm và những năm tháng hạnh phúc bên nhau vẫn không che đi được sự thù hận của Quý Thần. Anh từng do dự, từng chần chừ, cũng từng muốn bất chấp mà ở bên cạnh cô. Nhưng quá khứ đau thương ấy lại nhắc nhở anh một lần nữa… “Đúng vậy, anh đang làm gì thế này, rõ ràng là nên tra tấn cô, nên hận cô nhưng vì sao lại anh lại không nhịn được mà đối xử tốt với cô, mềm lòng thêm lần nữa. Nhận lấy giáo huấn đau khổ lúc 6 năm trước vẫn chưa đủ sao, vẫn muốn giẫm lên vết xe đổ lần nữa à, Quý Thần lạnh lùng cười tự giễu. Anh dùng sức nhắm mắt rồi ngoan độc đưa ra quyết định, anh phải tàn nhẫn hơn nữa nếu không anh sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi lốc xoáy này.” Song có đôi khi, ông trời lại trêu đùa con người một cách quá trớn, sau khi sự thật được phơi bày, Quý Thần hối hận rồi. Anh hận bản thân mình vì ngu muội, vì bị thù hận che mắt mà chưa từng nghĩ đến cảm giác của cô. Hơn ai hết, Tiểu Cửu mới là người chịu khổ sở nhất, mất mát nhất. Thế mà anh nhẫn tâm làm cô đau đớn, khiến cô rơi vào con đường tiến thoái lưỡng nan, sống không được, chết cũng chẳng xong. Nhưng may thay, guồng quay số phận không trêu đùa đôi ta, Tiểu Cửu chấp nhận cho anh một cơ hội để thay đổi! “Trước đây hai chúng ta đã mất quá nhiều thời gian bởi vì hiểu lầm và những chuyện của thế hệ trước, anh biết anh thật sự có lỗi với em, nhưng nếu đã không thể quên đi đối phương vậy em có thể buông bỏ hết những hận thù của thế hệ trước, cho anh một cơ hội nữa được không? Anh nhất định sẽ khiến cho em quên hết những đau khổ này!” Quý Tử Thần là người mà Tiểu Cửu yêu nhất, dù rằng ba cô ngăn cản, dù rằng tình yêu ấy không nhận được sự ủng hộ, nhưng cô chẳng đành lòng buông bỏ tình yêu ấy, cũng nuối tiếc phải rời xa anh. Cô cũng từng hối hận vì năm đó đã một bước đẩy anh vào ngục giam, có lẽ vì thế mà trong những năm tháng bị tra tấn triền miên, những cơn mê tình cao trào đầy nước mắt, Tiểu Cửu chưa từng có ý định trốn chạy khỏi anh. Có thể là cô muốn bù đắp, cũng có thể vì sự áy náy trong lòng cô và hơn cả là tình yêu cô dành cho anh vẫn đậm sâu như ngày đầu. Nhưng suy cho cùng, giới hạn con người cũng chỉ đến mức đó, dù yêu đấy nhưng sự hành hạ giày vò của anh khiến cô muốn buông bỏ, khiến cô muốn trốn chạy. Sau khi được tự do, Tiểu Cửu vẫn luôn nhận được sự giúp đỡ của anh, vẫn luôn được anh âm thầm quan tâm. Cuối cùng, cô lựa chọn cho anh một cơ hội. Cơ hội này không chỉ là cho anh thay đổi và bù đắp mà còn là một con đường giải thoát cho trái tim đầy nỗi nhớ nhung anh của cô. Anh không còn là Quý Tử Thần thuở thiếu thời non trẻ nữa, mà anh là Quý Thần, một người đàn ông trưởng thành và chín chắn. Cuộc sống về sau chỉ còn lại sự hạnh phúc và những tiếng cười. Quý Thần từng mất đi bảo vật mà mình trân quý nên giờ anh càng trân trọng và yêu chiều cô hơn. Điều đó không phải là sự tội lỗi muốn bù đắp mà là vì anh yêu cô, chỉ thế thôi. “Sau khi ở bên nhau, trong lòng anh đầy ắp cảm giác đã đánh mất một món đồ quý giá nhưng lại may mắn tìm về được. Trong suốt khoảng thời gian sống chung, anh như được quay về những ngày tháng vô âu vô lo, anh không tin vào thánh thần nhưng bây giờ anh thật sự rất muốn cảm ơn ông trời vì đã đưa cô về bên anh. Ngày tháng sau vẫn còn rất dài, lần này đến lượt anh là người chủ động. Một đời một kiếp, chỉ có duy nhất đôi ta.” Với mình, “Dạy dỗ thành ái” không phải là một bộ truyện quá xuất sắc, tình tiết khá nhanh nhưng nó vẫn đủ níu chân mình đọc hết và cảm nhận tình yêu của Tiểu Cửu và Quý Thần. Trong cuộc sống, mấy ai bỏ lỡ nhau rồi mà còn gặp lại và chung bước đường chứ, tuy chia xa là vì thù hận nhưng ở bên nhau thì chỉ còn tình yêu đơn thuần và thật lòng nhất. Hy vọng, mỗi người trong chúng ta sẽ không bỏ lỡ người mình yêu, người cố gắng sẽ có một kết cục đẹp, hệt như Tiểu Cửu và Quý Thần vậy.

dạy dỗ thành ái